KHẨU VỊ

Khẩu vị

Truyện ngắn của Lịch Kiếm Đồng (Trung Quốc)    Hà Phạm Phú dịch


Cục trưởng Trương không thích ăn mặn đó là chuyện mấy trăm con người toàn cục này đều biết chẳng là bí mật gì. Không thích ăn mặn thì không ăn có chuyện gì đâu mỗi người một khẩu vị.

Thói quen không ăn mặn của cục trưởng Trương đã có từ lâu. Nghe nói ngày nhỏ gia đình cục trưởng rất nghèo thường không có tiền mua muối vì thế tạo nên thói quen hễ nhìn thấy mùi muối là nôn mà đã nôn là nôn thốc nôn tháo.

 Cục trưởng Trương là người đứng đầu cơ quan nắm các công việc quan trọng hạng nhất là Tổ chức nhân sự và xây dựng công trình cán bộ cấp trên đến thì phải tiếp đón chủ thầu mời không thể không đi cán bộ công nhân viên kết hôn sinh con mời không thể không đến. Và như thế tiệc tùng liên miên như dòng suối dài không dứt.
ở đơn vị mỗi lần tiệc tùng chỉ cần có mặt Cục trưởng trừ phi phải tiếp lãnh đạo cấp trên còn thì khỏi phải bàn các món ăn đều trăm phần trăm là món nhạt. Những người cùng ăn uống với Cục trưởng lần đầu đều rất miễn cưỡng nhưng một lần hai lần nhiều lần thành quen chẳng để ý nữa để chiều mọi người trước khi vào tiệc nhà hàng đặt cho mỗi người một đĩa muối để tự điều vị. Cục trưởng nhìn thấy bất chợt cau mày nhưng mọi người cũng chẳng để ý.
Cách đây ít hôm cấp trên điều về cục một thanh niên vừa tốt nghiệp đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn họ Mã gọi là Mã Lương.
Buổi tối cơ quan mở tiệc đón nhân viên mới. Trừ Cục trưởng còn trước mặt mỗi người đều đặt một đĩa muối. Khi bắt đầu bữa tiệc Mã Lương nói:
- Xin lỗi tôi không ăn mặn!
Nói rồi bèn đứng dậy tự mình cất đĩa muối. Mọi người mải chuyện phiếm chẳng ai để ý thấy Cục trưởng lại hết sức quan tâm mỉm cười hài lòng. Bữa tiệc hết sức náo nhiệt ai nấy ăn uống thật vui vẻ. Cục trưởng phá lệ uống vô khối rượu còn vỗ vai Mã Lương khiến mọi người không hiểu ra làm sao cứ nói Cục trưởng say thật rồi.
Ngày hôm sau trong cuộc giao ban cơ quan Cục trưởng tuyên bố bổ nhiệm Mã Lương làm thư kí Cục trưởng. Mọi người đoán già đoán non cái chân thư kí Cục trưởng để khuyết hai năm nay Mã Lương vừa về cơ quan liền được bổ nhiệm chắc phải là người nhà Cục trưởng nếu không cũng là người nhà của các vị lãnh đạo chủ yếu ở thành phố hay ở tỉnh. Mấy người nhăm nhe cái ghế chánh văn phòng càng chẳng hiểu mô tê răng rứa làm sao đành ngửa cổ than trời rằng chỉ tại cái vận của mình không tốt.
         Từ đó về sau mỗi lần yến tiệc nếu có cục trưởng Trương và thư kí Mã Lương là không có đĩa muối nào được bầy lên. Mọi người cảm thấy rất rõ rằng chỉ cần có Mã Lương là Cục trưởng Trương uống rượu rất hăng và ăn rất ngon.
Mấy năm sau từ thư kí Cục trưởng Mã Lương được đề bạt lên chức Chánh văn phòng.
Rồi qua mấy năm từ Chánh văn phòng Mã Lương được đề bạt lên chức Cục phó.
Làm đến Cục phó khẩu vị của Mã Lương không thay đổi vẫn giữ thói quen ăn nhạt. Chỉ có điều mọi người không hiểu là sao nhà Mã Lương mua muối hình như nhiều hơn nhà khác. Có người hỏi mua muối làm gì nhiều thế thì Mã Lương cười đáp: “Ông bà già nhà tôi ưa ăn mặn”.
Mọi người đều nghĩ Mã Lương thật có hiếu. Tiếng tăm của Mã Lương càng ngày càng nổi.
Mấy năm nữa trôi qua Cục trưởng Trương về hưu.
Được Cục trưởng Trương ra sức giới thiệu và vận động Mã Lương được bổ nhiệm Cục trưởng trở thành người đứng đầu đơn vị.
Tại bữa tiệc mừng Cục trưởng mới theo lệ mọi người không đặt cho Mã Lương đĩa muối. Khi bữa tiệc bắt đầu Cục trưởng Mã đột nhiên đứng dậy đưa tay vẫy cô phục vụ yêu cầu đưa lên đĩa muối.
Mọi người vô cùng băn khoăn không biết Cục trưởng cần muối để làm gì.
Lập tức muối được đưa lên. Cục trưởng Mã đặt đĩa muối trước mặt rồi rắc rất nhiều lên phần thức ăn của mình.
Thư kí Lưu ngồi bên cạnh Cục trưởng kinh sợ nói:
- Cục trưởng Mã chẳng phải anh không thích ăn mặn cơ mà? Thế có lẽ quá nhiều em lấy cho anh món khác nhé.
Cục trưởng Mã lập tức ngăn lại. Mọi người không hiểu đều đổ mắt nhìn Mã Lương làm như người trước mặt họ là người từ hành tinh khác tới.
Cục trưởng Mã nhìn mọi người nói:
- Tôi không ăn mặn à? Thật không? Sao tôi không nhớ ra nhỉ?
Rồi Cục trưởng Mã lắc lắc đầu nói:
- à tôi nhớ ra rồi trước đây có chuyện đó. Tuy nhiên tôi đã đổi khẩu vị nào nào nào mọi người tuỳ thích uống đi ăn đi!
Cục trưởng Mã vừa nói vừa khua đũa gắp thức ăn chấm muối nói:
- Ngon lắm ngon lắm. Tôi chờ bữa này gần mười năm đấy.

Mọi người thi nhau chúc mừng cục trưởng chỉ có điều mọi người không hiểu khẩu vị của Cục trưởng quen bao nhiêu năm nay mà nói thay là thay ngay được?

 

hamai

về truyện " khẩu vị"

truyện dịch "khẩu vị" rất hay. Tât nhiên kẻ cơ hội thật đáng ghét. Nhưng cơ hội được như anh chàng họ Mã thì cũng đáng khâm phục đấy chứ? Đây cũng là bài học cho ngươi lãnh đạo đấy phải không? thưa nhà văn? Rât mong được đọc nhiều truyện hay như thế! xin cảm ơn nhà văn Hà Phạm Phú.

hà phạm phú

Gửi nhà văn Hoàng Đình Quang

Tôi vẫn vào Blog của ông và thi thoảng vẫn gặp em ông.
Thấy ông mạnh khỏe viết cứ đều đều chỉ tiếc là ông ít ra Bắc lên Thái Nguyên để tôi theo. Hãng tôi vẫn nhì nhằng thế mong sớm gặp nhau

Hoàng Đình Quang

Xin một vai

Kính gửi bác Phú.
Tình hình Hãng Phim của ta đến đâu rồi hả bác.
Có phim nào mới xin bác 1 vai lính dõng hay phu khuân vác nhé.

Dư Tiểu Mai

gửi nhà văn của Phú Thọ

Truyện dịch này của anh rất hay. Kẻ cơ hội thời nào cũng có nhưng ngày nay mà vẫn còn đất cho người như họ Mã thì kể cũng lạ. Anh thử viết chuyện ở quê mình xem. Chờ đọc.