Bạn đọc nhận xét

                                            
Một nhận xét nhân đọc "Ân nhân tôi là tên trộm"
  
Mai Hà- Mai (Giáo viên) 
" Ân nhân tôi là tên trộm" là truyện ngắn hay vì tình huống truyện độc
đáo! Nhà văn đi "thực tế" để viết mà dường như không biết gì về "thực
tế".Hay nói cách khác "thực tế" của nhà văn là "cái bàn có đầy rượu
bia" được chuyển vị trí từ thành thị đến nông thôn. Không phải nhà văn
nào cũng có đủ " dũng cảm" rời khỏi cái " thực tế" được bày sẵn xông
vào nơi heo hút " tối om" đấy là tình huống thử thách bản lĩnh người
viết! Chi tiết có vai trò dẫn truyện cũng khá " đắt" là câu nói của
nhân vật Tôi:" nhà văn là phải đi vào thực tế không thì biết quái gì mà
viết.." như sự hối thúc của cuộc sống khiến "Tôi" phải thay đổi cách
nhìn đi và viết! như là đặt ra câu hỏi cho nhà văn? Nội dung về "ân
nhân" là không mới nhưng cách vào truyện rất hay " chuyện tôi kể là
một câu chuyện buồn" chi tiết này đối lập với cái tưng bừng của bàn
nhậu ở mở đầu truyện và bàn nhậu như một đốm sáng lạc lõng trong cái thực tế "tối om". Câu chuyện kể của anh bảo vệ siêu thị gợi rất nhiều
cảm xúc: lòng trắc ẩn lòng biết ơn nên đối xử quá khứ như thế nào?
chi tiết về cái gia đình lang thang ấy có độ mở như tiểu thuyết khiến
người đọc thể " đi theo" nhân vật với nhiều suy đoán bi kịch và cảm
xúc: kết tội tha thứ thương xót. Sự ra đi của cái gia đình nhỏ ấy
khiến người đọc "an tâm" rằng anh Gạo nọ biết ân hận hối lỗi xấu hổ.
Với nhân cách trung thực ấy thì đến đâu anh ta vẫn là người tốt. Chi
tiết nhân vật "Tôi" đi về quê như đặt ra câu hỏi phải chăng nhà văn có
cần đi " thực tế" để biết cuộc sống không chỉ là khoảng sáng rực rỡ
đầy ắp hàng hóa như siêu thị Hoa Hồng? 

HPP: Khen có vẻ hơi quá lời nhưng về thiên chức nhà văn thì bao giờ cũng đúng. Xin chân thành cảm ơn cô giáo!

 

HKT

À mà ở Hà nội đang có nhiều cái hay lắm bác đi Trung Quốc lâu thế sao biết được thế sự nước nhà?Con trai bác có khỏe không vậy?

HKT

cháu vừa đọc truyện ngắn "Gạo" của bác trên TP cuối tuần bác viết truyện ngắn hay nhỉ?