Tắm hơi

By H À P H Ạ M P H Ú, nhà văn

                        Tắm hơi

Truyện ngắn của Đàm Ca(Trung Quốc)
Hà Phạm Phú dịch
(In trong Nông nghiệp Việt Nam số Tết)

 
  Xin kể một chuyện về tắm hơi.
Mùa thu vừa rồi tôi có việc phải tìm Hạ Đoàn Kết để thương lượng.
Hạ Đoàn Kết là bạn học của tôi đã rời biên chế nhà nước để đi buôn từ mười mấy băm trước bây giờ làm Tổng giám đốc Siêu thị Sao đỏ ở Bảo định. Siêu thị Sao đỏ Bảo Định là một thương hiệu lão làng có một hệ thống cửa hàng lợi nhuận thu được hàng năm đều rất lớn. Thường ngày tôi ít có việc gặp gỡ Hạ Đoàn Kết. Lần này vừa gặp mặt anh ta nửa đùa nửa thật nói:
-         Ông Đàm này chỉ khi nào có việc ông mới chịu gặp tôi không thì cấm có thấy mặt. Vậy hôm nay ta phải uống một chút gì đó!
Tôi nói:
-         Uống thì uống nhưng nói chuyện công việc trước.Vậy là tôi nói chuyện xin việc cho người làng. Hạ Đoàn Kết là một tay có máu nghĩa hiệp bảo:
-         Chuyện vặt. Ông yên tâm tôi bảo xong là xong. Ngày mai ông nói thằng bé ấy đến làm việc.
 

More...

Tấm vé tầu tết

By H À P H Ạ M P H Ú, nhà văn

Tấm vé tầu tết
Trương Tiếu Thiên (Trung Quốc)
Hà Phạm Phú  dịch
(In trong Thời báo Tài chính tết Mậu tý)

Năm nào cũng chờ đến Tết mới về quê năm nào cũng phải lo ngay ngáy về việc mua vé tầu.Năm ngoái mua một vé tầu nằm chợ đen giá cao cứ như mở cờ trong bụng leo lên tầu về quê Trùng Khánh nào ngờ chưa đặt ba lô đã bị người ta đuổi đi giường đó đã có chủ. Vé trùng số chăng? Cảnh sát đường sắt đến giải quyết kết quả vé tôi mua là vé giả. Tịch thu phạt tiền bán vé bổ sung ghế ngồi hoặc vé đứng cho đến ga cuối cùng là quá lắm rồi nào ngờ đâu đơn giản thế. Viên trưởng tầu và bốn viên cảnh sát áp giải tôi xuống toa ăn tra vấn cả ba giờ đồng hồ rồi cuối cùng vẫn tạm giữ chứng minh nhân dân của tôi sau khi khai giảng còn đến tận trường trung học số 110 nơi tôi dạy để điều tra thật chẳng ra sao may mà nhờ mấy năm liền được bình bầu là giáo viên gương mẫu nên thoát khỏi chứ không thì mất mặt.
Sau đó thầy hiệu trưởng có phê bình tôi là “đồ gàn” mỡ treo mèo nhịn đói. Thầy nói lớp của cậu có bố học sinh Đồ Biên Phong là Trưởng phòng Sở cảnh sát đường sắt bố Phòng Tiểu Như là Phó ban Tổ chức thành uỷ chỉ cần nói một tiếng thì bao cả một toa tầu cũng được chứ mùi mẽ gì một vé.
Nhưng tôi không muốn. Những vị chức sắc là phụ huynh học sinh lớp tôi tôi thuộc làu làu chẳng cần thầy hiệu trưởng phải nhắc. Từ khi tôi bắt đầu bước lên bục giảng đã tự thề với mình nhất định không nhờ phụ huynh học sinh một việc gì có thể làm cho mình mất mặt đứng trước các học trò không dám ngẩng đầu.
Năm nay lại sắp Tết rồi.

More...

RƯỢU

By H À P H Ạ M P H Ú, nhà văn


rượu
Đặng Nhất Quang (TQ)
Hà Phạm Phú dịch (Đã in báo Văn Nghệ)
                                  
Chủ nhiệm Lưu thế này là thế nào? Hội nghị vừa mới khai mạc sao lại đã đến giờ ăn rồi? Các cuộc hội nghị bây giờ đều thế này cả: Giấy mời ghi 8 giờ khai mạc 9 giờ mọi người mới đến đủ chào hỏi chuyện con cà con kê độ nửa giờ lãnh đạo đọc diễn văn khai mạc xong thế là ban tổ chức thông báo nghỉ ăn cơm. Chẳng trách quần chúng nhân dân có ý kiến. Có người bảo tình hình Trung Quốc bây giờ là thế này trên Trung ương thì lo dưới quần chúng thì tất bật chỉ có cấp trung gian thì đủng đỉnh như beo ăn no. Hình như chúng ta cái gì cũng thiếu chỉ thừa có mỗi thời gian. Việc này mà không giải quyết xong tình hình đất nước e không ổn.

More...