NGHIÊN ĐAN (tiếp theo và hết)

By H À P H Ạ M P H Ú, nhà văn

 

Ông ngoại tôi đứng im không nói. Tay đội trưởng thét:

"Lấp đất!"

Mấy người thi nhau dùng xẻng hất đất xuống hố hất cả đất lên đầu ông ngoại tôi. Ông tôi khẽ lảo đảo nhưng vẫn đứng vững không thốt lên một lời. Tôi khóc nhưng không dám khóc thành tiếng. Tôi tự hỏi không biết bố của tay đội trưởng kia ở nhà có bị đấu giống như ông ngoại tôi không? Và cái người chỉ huy tra tấn biết đâu lại chính là cậu tôi?

Một lúc sau tay đội trưởng đứng dậy nói gì đó rồi cả bọn kéo đi. Tôi chạy đến nhẩy xuống hố cởi trói cho ông rồi dùng hai tay cố bới đất. Ông cúi xuống ôm lấy tôi bất ngờ hai giòng nước mắt chẩy tràn trên gò má nhăn nheo.

More...

NGHIÊN ĐAN (tiếp theo)

By H À P H Ạ M P H Ú, nhà văn

 

IV-

Thầy đồ Phạm sống với cô Lụa rất hoà thuận lại biết cách làm ăn cũng căn cơ nên mỗi ngày một khá lên. Giành dụm được ít nhiều thầy mua một miếng đất làm nhà rồi tậu ruộng. Lúc đầu neo người hoặc khi cô Lụa sinh nở dân làng cảm ơn thầy đã giúp họ mở mày mở mặt dạy dỗ con cái họ có được cái chữ nên ai cũng sẵn lòng đều bỏ ra người một hai công người dăm ba buổi làm giúp. Cô Lụa là người vợ hiền thục sinh cho thầy giáo Phạm chín người con ba trai sáu gái.

Xã hội phát triển người đến Hạ Đan khai phá đông thêm chính quyền phái về một giáo viên dạy chữ Tây nhưng chỉ có con cái nhà khá giả đi học. Thầy Phạm cho con trai đến trường học chữ Tây tối về kèm cặp thêm chữ Nho bắt học Đường thi bắt học thư pháp. Ông ngoại tôi kể rằng cụ cố- tức thầy Phạm- rất nghiêm khắc. Cụ hay bắt ông ngoại tôi đứng khoanh tay để đọc thơ để nghe giảng về một câu thơ Đường hay về "văn phòng tứ bảo".

More...

N G H I Ê N Đ A N

By H À P H Ạ M P H Ú, nhà văn

 

             I-

Cụ cố ngoại tôi xuất thân gia đình Nho học từ miền Trong di cư ra Bắc lập nghiệp ở đất Hạ Đan. Nghe kể lại ngày trẻ cụ được bề trên cho theo đòi nghiên bút nhưng bởi tính tự do không chịu khuôn phép nên lần thi nào cũng bị đánh trượt vì phạm qui. Lần cuối cùng cụ lều chõng đi thi tuổi đã ngoài bốn mươi vẫn phạm qui bị quan trường nọc ra đánh năm roi. Vừa uất vừa xấu hổ cụ quyết định bỏ quê ngược sông Cái đến phủ Lâm Thao làm nghề gõ đầu trẻ. Ngày đó nhiều người đã theo Tây học nhưng vẫn còn vô số tình nguyện làm môn đồ Khổng Nho.

More...

BIỂN CẢ

By H À P H Ạ M P H Ú, nhà văn

Phần III- VÙNG BIỂN X.

Một hôm Chủ tịch thị trấn mời ba anh em Vượng lên văn phòng. Người phụ trách văn phòng đưa bọn Vượng đến khách sạn quốc tế.
Ông ta bảo:
- Hôm nay ông chủ tịch đặc biệt tiếp riêng các anh.
Lần đầu bọn Vượng bước chân vào phòng tiệc sang trọng bày toàn những đồ đắt tiền thoạt nhìn hoa cả mắt. Mười lăm phút sau chủ tịch thị trấn đến. Có lẽ ông ta chỉ cỡ tuổi Vượng. Da sạm nắng khoẻ mạnh. Chắc là mới được đề bạt. Ông chủ tịch nở một nụ cười cởi mở. Ông ta nói ngay:
- Hôm nay tôi đãi ba anh các món làm từ chính Hoàng lân ngư do các anh đánh bắt. Tôi dám chắc các anh chưa từng nếm chúng.
- Dạ đúng thế. Cá đắt ngang vàng ai mà dám ăn- Luân láu lỉnh trả lời.
Ông chủ tịch mời mọi người vào bàn xì xụp ăn uống tào lao đủ thứ chuyện trên đời. Ông chủ tịch tợp một hớp rượu Chivát ủ đâu những 18 năm nói:
- Cái món khoái khẩu này cũng là món ông ăn các bà thích các cụ nói không ngoa ngư sinh tinh mà.
Ông chủ tịch nói xong cười phá lên.
- Tuyệt trần đời!- Tuấn và Luân cũng thốt lên.

More...

BIỂN CẢ

By H À P H Ạ M P H Ú, nhà văn

Biển cả
Phần II- CÁ VÀNG


Bến cá xóm Cù Lao là một bến nhỏ. Những tay tổ trong nghề buôn cá chẳng thèm để mắt đến phó mặc cho bọn đàn em tự tung tự tác.
Chuyến đi biển đầu tiên của Vượng Tuấn Luân có thể gọi là thành công mỹ mãn. Họ câu được ba con cá mà dân chài xóm Cù Lao chẳng ai biết rõ chúng thuộc loại gì. Ba con cá vừa giống loại cá chép vừa không giống. Vẩy cá vàng rực lóng lánh mỗi khi ánh sáng mặt trời chiếu vào lại chói lên. Ba con cá vàng tạm gọi như thế nằm im nơi khoang thuyền đôi mắt tròn xoe như ngạc nhiên trước đám người tò mò đổ xô tới xem mỗi lúc một đông. Thi thoảng một trong ba con lại nhẩy vọt lên uốn lượn trong không trung rồi buông mình xuống vẽ nên một đường cong kì ảo. Cứ mỗi lần như thế đám người lại ồ cả lên.

More...

B I Ể N C Ả

By H À P H Ạ M P H Ú, nhà văn

B i ể n  c ả                                             
                                                              Truyện vừa của Hà Phạm Phú
Tin các báo:Con tàu nghiên cứu biển mang tên NB01 trên đường đi đến vùng biển X. thì gặp nạn. Sóng vô tuyến bị nhiễu kéo dài trong nhiều phút trước khi liên lạc bị mất hoàn toàn. Các trung tâm cứu hộ gần vùng biển X không nhận được tín hiệu cấp cứu. Hiện công tác tìm kiếm đang được tiến hành.
Tin thêm về tàu NB01:Theo một số nhà khoa học ở trên tàu được cứu thoát kể lại con tàu đang trên đường đến vùng biển X. thì đột ngột vấp phải một cột nước khổng lồ màu đen. Bầu trời tối sầm lại con tàu bị bẻ gẫy làm đôi chìm xuống đáy biển trong chốc lát. Căn cứ vào các bức ảnh chụp từ vệ tinh các ghi nhận của trạm theo dõi động đất thì trong thời gian con tàu NB01 gặp nạn vùng biển X. hoàn toàn yên bình. Dự đoán có thể do tàu đã đi vào vùng biển có từ trường đặc biệt mà đến nay quy luật tác động của nó chưa ai biết.

More...

bắt đầu từ 10- 10

By H À P H Ạ M P H Ú, nhà văn

Bắt đầu từ 10- 10
                                                              Truyện vừa của Hà Phạm Phú
Nội dung nói về những chuyện tình tình cảm của một người lính phục viên với những người đàn bà mà anh yêu nhưng vì nhiều lí do không thể chung sống.
Bạn đọc có thể vào Từ ngày 10- 10.doc để đọc toàn bộ truyện vừa này.



Tu ngay 10-10.doc

 
                             

More...