CHỈ MUỐN ĐÓNG MỘT VAI...

By H À P H Ạ M P H Ú, nhà văn

Trần Hoàng Thiên Kim viết về Hà Phạm Phú

(Văn nghệ công an số 143 từ ngày 3/1 đến 17/1 năm 2011)

Có lẽ hiếm nhà văn nào ở tuổi xấp xỉ "thất thập cổ lai hy" mà tôi từng biết lại hẹn cuộc chuyện trò ở một quán cà phê có wifi. Ông đến trước giờ mang theo máy tính xách tay vào mạng lướt web và làm việc. Tôi từng nghe nhiều về ông biết về ông qua các cuộc họp báo những bộ phim mới nhưng trong hình dung của tôi ông không quá hiện đại theo cách mà tôi vẫn thường thấy ở những người thuộc thế hệ đã đi qua chiến tranh...

More...

Thư gửi nhà văn Trần Đức Tiến

By H À P H Ạ M P H Ú, nhà văn


Thư gửi nhà văn Trần Đức tiến

(Có chỉnh sửa sau khi đọc lại)

 Nhà văn là ai thuộc tầng lớp nào trong xã hội?

Đó là một câu hỏi mà tôi nghĩ là rất thú vị. Theo cái nhìn “ếch ngồi đáy giếng” của tôi thì nhà văn thuộc tầng lớp trí thức. Phân loại học phương Tây   căn cứ vào vị trí xã hội chia trí thức ra thành bốn loại: các chuyên gia kĩ thuật các nhà triết học các học giả và những người sáng tạo ra tri thức. Hiển nhiên nhà văn là một loại trí thức đặc biệt có tất cả các đặc điểm trên.

More...

HÀO HOA KHÔNG LÃNG TỬ

By H À P H Ạ M P H Ú, nhà văn

HPP: Tôi và nhà văn Nguyễn Tham Thiện Kế quen nhau từ lâu nhưng do mỗi người một lĩnh vực công tác nên mãi đến năm 2008 mới có dịp cùng đi với nhau một chuyến thực tế lặn lội tìm lại kí ức nơi chóp nón Tổ quốc Đồng Văn- Mèo Vạc cùng Hà Đình Cẩn Lưu thị Bạch Liễu... Bài viết của nhà văn Nguyễn Tham Thiện Kế về HPP in trên báo Tiền Phong cuối tuần xuất bản ngày 5- 7- 2009 xin phép được tải lên blog cá nhân với lời cảm ơn chân thành.

 

NGUYỄN THAM THIỆN KẾ

Hà Phạm Phú trong tôi người đàn ông lúc nào cũng lịch lãm cái nhìn thẳng mà sâu chậm rãi hơi nhuốm màu trịnh trọng trên người dứt khoát dù áo pull áo khoác áo túi đeo giày dép phải có một thứ đang là đỉnh của mốt thời trang kiểu công chức nghệ sỹ mà thiên hạ đang xôn xao tìm kiếm thì Hà Phạm Phú đã sở hữu đến nhàu nhò.

Quảng giao ngoại giao

Những năm 80 của thế kỷ trước chẳng biết thiên hạ thì sao nhưng cái tên Hà Phạm Phú đã quá nổi tiếng khi tôi làm binh bét lăn lê ngắm bắn ném lựu đạn. Báo Quân đội Nhân dân hầu như tuần nào cũng có bài  viết  đăng dài kỳ nửa trang 2 kéo tràn nửa trang 3  ký tên Hà Phạm Phú.

More...

PHẢN ĐỐI ĐỘC QUYỀN TẨY CHAY K+

By H À P H Ạ M P H Ú, nhà văn

 

Độc quyền là một ngón đòn bẩn thỉu trong kinh doanh nhằm khống chế thị trường móc túi người tiêu dùng và cuối cùng cung cấp hàng chất lượng kém.

Hãy bắt đầu từ VTC. Tôi đã từng mua gói dịch vụ của nhà đài này và phải thay mấy lần đầu thu nhưng chương trình của VTC thường xuyên bị thay đổi ngày càng nhạt. Những chiếc đầu thu VTC của tôi giờ trở thành một thứ chứng tỏ sự ngu dốt trong tiêu dùng của bản thân là một bài học trong đầu tư tiêu dùng thông minh.

More...

QUAN BẢN VỊ

By H À P H Ạ M P H Ú, nhà văn

 

Một người bạn Trung Quốc lúc đó đang làm quyền giám đốc một cơ sở sản xuất phim khều tôi bỏ buổi hội thảo ở Liên hoan phim Kim kê tại Hàng Châu ra ngoài uống trà. Ông buồn rầu nói ông sẽ tự nguyện rời bỏ công việc mà mình yêu thích tự nguyện rời bỏ nhưng đau đớn.

More...

HÀ NỘI XÂY CÔNG TRÌNH VĂN HOÁ

By H À P H Ạ M P H Ú, nhà văn

Dư luận những ngày qua xôn xao về việc Hà Nội dự định xây 5 cổng chào nhân Đại lễ 1000 năm Thăng Long đâu những 50 tỉ đồng. Rồi rút xuống còn 4 rồi từ dự định xây vĩnh cửu chuyển sang xây tạm. Người bảo làm vội vàng người bảo thiếu ý tưởng người bảo sài sang người bảo vô cảm với những cực khổ thiếu thốn của dân chúng...

More...

BÀI BÁO CỦA TRỰC NGÔN ĐIỂM THẬT TRÚNG

By H À P H Ạ M P H Ú, nhà văn

ha pham phu
Tôi thích bài báo này của nhà báo Trực Ngôn xuất bản trên Tuần việt nam ngày 18-6-2010 lý luận thật sắc sảo  điểm trúng "huyệt đạo"  vậy xin phép tải lên để các bạn đọc chơi.
 

"Tôi yên tâm"... nhưng "tôi nhân dân" không yên tâm

Cho đến bây giờ dự án xây dựng đường sắt cao tốc vẫn chưa làm cho nhiều đại biểu QH tâm phục khẩu phục. Theo kết quả lấy ý kiến các đại biểu QH về vấn đề này thì chỉ có khoảng 1/3 đại biểu đồng ý hoàn toàn với dự án do Chính phủ đề xuất cho dù Phó Thủ tướng Nguyễn Sinh Hùng tuyên bố chắc như đinh đóng cột gỗ lim: "Tôi yên tâm".

More...

Nhân nhìn vào chính sách thuế ô tô

By H À P H Ạ M P H Ú, nhà văn

Lúng túng hay là mất phương hướng
nhìn từ chính sách thuế ô tô

Giải thích cho việc điều chỉnh thuế ô tô theo hướng tăng lên ông Vũ Văn Ninh Bộ trưởng Bộ tài chính nói đại ý: Bộ tài chính đã điều chỉnh thuế này lên đây là điều thực hiện đúng chúng tôi cho rằng trong bối cảnh tình thế này (chống lạm phát chống nhập siêu- HPP) là cần thiết phải làm. Đúng là giá mua xe của Việt Nam đắt hơn các nước nhưng nếu so sánh các nước như Singapore với chúng ta (?) cộng các chi phí để lăn được bánh ở Singapore thì xe ở Singapore đắt hơn chúng ta (!).

Ông Vũ Văn Ninh có lí vì ông là Bộ trưởng còn người nghe là người dân (bao gồm người tiêu dùng nhà sản xuất nhà phân phối) và thị trường phải chấp nhận.

Nhưng những người quan tâm đến thời cuộc không thể không băn khoăn tự hỏi chính sách thuế đối với ô tô chứa đựng cái gì phản ánh sự vật thế nào liên quan đến đâu?

More...

Bạn đọc nhận xét

By H À P H Ạ M P H Ú, nhà văn

                                            
Một nhận xét nhân đọc "Ân nhân tôi là tên trộm"
  
Mai Hà- Mai (Giáo viên) 
" Ân nhân tôi là tên trộm" là truyện ngắn hay vì tình huống truyện độc
đáo! Nhà văn đi "thực tế" để viết mà dường như không biết gì về "thực
tế".Hay nói cách khác "thực tế" của nhà văn là "cái bàn có đầy rượu
bia" được chuyển vị trí từ thành thị đến nông thôn. Không phải nhà văn
nào cũng có đủ " dũng cảm" rời khỏi cái " thực tế" được bày sẵn xông
vào nơi heo hút " tối om" đấy là tình huống thử thách bản lĩnh người
viết! Chi tiết có vai trò dẫn truyện cũng khá " đắt" là câu nói của
nhân vật Tôi:" nhà văn là phải đi vào thực tế không thì biết quái gì mà
viết.." như sự hối thúc của cuộc sống khiến "Tôi" phải thay đổi cách
nhìn đi và viết! như là đặt ra câu hỏi cho nhà văn? Nội dung về "ân
nhân" là không mới nhưng cách vào truyện rất hay " chuyện tôi kể là
một câu chuyện buồn" chi tiết này đối lập với cái tưng bừng của bàn
nhậu ở mở đầu truyện và bàn nhậu như một đốm sáng lạc lõng trong cái thực tế "tối om". Câu chuyện kể của anh bảo vệ siêu thị gợi rất nhiều
cảm xúc: lòng trắc ẩn lòng biết ơn nên đối xử quá khứ như thế nào?
chi tiết về cái gia đình lang thang ấy có độ mở như tiểu thuyết khiến
người đọc thể " đi theo" nhân vật với nhiều suy đoán bi kịch và cảm
xúc: kết tội tha thứ thương xót. Sự ra đi của cái gia đình nhỏ ấy
khiến người đọc "an tâm" rằng anh Gạo nọ biết ân hận hối lỗi xấu hổ.
Với nhân cách trung thực ấy thì đến đâu anh ta vẫn là người tốt. Chi
tiết nhân vật "Tôi" đi về quê như đặt ra câu hỏi phải chăng nhà văn có
cần đi " thực tế" để biết cuộc sống không chỉ là khoảng sáng rực rỡ
đầy ắp hàng hóa như siêu thị Hoa Hồng? 

HPP: Khen có vẻ hơi quá lời nhưng về thiên chức nhà văn thì bao giờ cũng đúng. Xin chân thành cảm ơn cô giáo!

 

More...

nhân chuyện tăng thuế nhập khẩu ô tô

By H À P H Ạ M P H Ú, nhà văn

Nhân chuyện tăng thuế nhập khẩu ôtô
 Các báo đưa tin lại tăng thuế nhập khẩu ôtô sau khi đã giảm liền mấy đợt từ 90% xuống 70% 60%... và bây giờ lại tăng thêm 10% nữa.
       
Khi giảm thuế nhập khẩu ô tô người ta giải thích là theo lộ trình cam kết quốc tế và cũng rất quan trọng là để kéo gía ô tô lắp ráp trong nước cao ngất từ trên trời xuống là không muốn để người tiêu dùng Việt Nam phải bị bóp họng cũng là để gây áp lực (cũng là tạo động lực cho đường xá phát triển) cũng là để tăng thêm công ăn việc làm.
Dĩ nhiên khi đưa ra quyết định như trên hẳn những nhà quản lí phải biết rõ thuế nhập khẩu giảm thì ô tô ngoại phải về nhiều là cái chắc (người tiêu dùng dù rất yêu nước nhưng khi móc tiền túi ra chi tiêu người ta dứt khoát phải chọn cái có chất lượng tốt hàm lượng kĩ thuật cao giá hợp lí) và xe nhiều thì phải kẹt xe vì đường có mở thêm được bao nhiêu đâu vì sự quản lí và điều hành không theo kịp đời sống! (Có một nghịch lí đường mở rộng thêm nhưng cũng tạo thêm nhiều giao cắt tạo nên nhiều điểm kẹt xe!)

More...