Bạn đọc nhận xét

By H À P H Ạ M P H Ú, nhà văn

                                            
Một nhận xét nhân đọc "Ân nhân tôi là tên trộm"
  
Mai Hà- Mai (Giáo viên) 
" Ân nhân tôi là tên trộm" là truyện ngắn hay vì tình huống truyện độc
đáo! Nhà văn đi "thực tế" để viết mà dường như không biết gì về "thực
tế".Hay nói cách khác "thực tế" của nhà văn là "cái bàn có đầy rượu
bia" được chuyển vị trí từ thành thị đến nông thôn. Không phải nhà văn
nào cũng có đủ " dũng cảm" rời khỏi cái " thực tế" được bày sẵn xông
vào nơi heo hút " tối om" đấy là tình huống thử thách bản lĩnh người
viết! Chi tiết có vai trò dẫn truyện cũng khá " đắt" là câu nói của
nhân vật Tôi:" nhà văn là phải đi vào thực tế không thì biết quái gì mà
viết.." như sự hối thúc của cuộc sống khiến "Tôi" phải thay đổi cách
nhìn đi và viết! như là đặt ra câu hỏi cho nhà văn? Nội dung về "ân
nhân" là không mới nhưng cách vào truyện rất hay " chuyện tôi kể là
một câu chuyện buồn" chi tiết này đối lập với cái tưng bừng của bàn
nhậu ở mở đầu truyện và bàn nhậu như một đốm sáng lạc lõng trong cái thực tế "tối om". Câu chuyện kể của anh bảo vệ siêu thị gợi rất nhiều
cảm xúc: lòng trắc ẩn lòng biết ơn nên đối xử quá khứ như thế nào?
chi tiết về cái gia đình lang thang ấy có độ mở như tiểu thuyết khiến
người đọc thể " đi theo" nhân vật với nhiều suy đoán bi kịch và cảm
xúc: kết tội tha thứ thương xót. Sự ra đi của cái gia đình nhỏ ấy
khiến người đọc "an tâm" rằng anh Gạo nọ biết ân hận hối lỗi xấu hổ.
Với nhân cách trung thực ấy thì đến đâu anh ta vẫn là người tốt. Chi
tiết nhân vật "Tôi" đi về quê như đặt ra câu hỏi phải chăng nhà văn có
cần đi " thực tế" để biết cuộc sống không chỉ là khoảng sáng rực rỡ
đầy ắp hàng hóa như siêu thị Hoa Hồng? 

HPP: Khen có vẻ hơi quá lời nhưng về thiên chức nhà văn thì bao giờ cũng đúng. Xin chân thành cảm ơn cô giáo!

 

More...

G Ạ O

By H À P H Ạ M P H Ú, nhà văn

                                                         Truyện ngắn của Hà Phạm Phú

Năm vừa rồi Hội nhà văn có tổ chức một chuyến đi thực tế về nông thôn. Đó là một chuyến đi khá vui vẻ lãnh đạo huyện đến tận ngã ba giáp giới thành phố đón đưa về nghỉ ở khách sạn ba sao rượu bia cứ gọi là xả láng. Câu chuyện mà tôi sẽ kể dưới đây được thu lượm từ chuyến đi thực tế đó nhưng không phải ở trên bàn tiệc.
Tối đó khi tiệc vừa bước vào giai đoạn cao trào rượu đã đủ ngà ngà để các nhà văn hát và đọc thơ tôi và anh bạn cán bộ tuyên giáo huyện lặng lẽ rút lui. Cậu cán bộ tuyên giáo tên Huấn bảo tôi anh đi với em có một câu chuyện có tính điển hình hay lắm em nghĩ là có ích cho anh. Tôi bảo tôi cũng ngán cái thứ thực tế bia rượu và hát hò này đi đâu đổi gió lại hay.
 

More...

tiểu thuyết chưởng

By H À P H Ạ M P H Ú, nhà văn



Cuộc sống của anh vốn êm đềm
như cây vốn xanh như cỏ vốn mềm
như giòng sông trôi lặng tờ trước ngõ...

Rồi vào giờ đó của một ngày nào đó
Bất ngờ trưa hạ tuyết mùa đông
bàn tay gió xù gai hoa hồng
anh bị ném vào một thế giới khác
sâu thì hơn vực cao thì hơn thác...

More...

Chuyện trẻ con

By H À P H Ạ M P H Ú, nhà văn

                                   Truyện ngắn của Hà Phạm Phú 

Làng Hạ Đan có một con ngòi gọi là ngòi Ván. Con ngòi ấy bắt nguồn từ núi Bụt cắc cớ làm sao lại cắt chéo làng làm thành hai nửa cao và thấp để rồi sẽ xẩy ra khối chuyện buồn vui trước khi đổ vào sông Thao. Lòng ngòi đầy đá trơn nhẫy. Mùa mưa nước dâng đến đùi đến bẹn chẩy xiết. Người lớn vén cao quần có thể lội qua. Đám phụ nữ ngượng không dám vén quần cao lại hay trượt chân ngã thường để nguyên quần áo lội nước ướt rồi về nhà thay. Đám học sinh nhóc chúng tôi ở xóm cao đi học đến ngòi Ván thường cởi truồng cuốn quần áo và đội sách lên đầu cứ thế cả con gái con trai tồng ngồng lội qua để xuống trường ở xóm thấp. Trong đám học sinh mười hai mười ba tuổi chúng tôi lúc đó có một đứa mà tôi chơi thân tên là Nguộc khôn trước tuổi. Gia đình Nguộc ở gần nhà tôi. Bố nó làm thợ mộc. Nghe nói dạo Pháp tấn công gia đình nó từ dưới xuôi chạy tản cư lên quê tôi rồi ở lại. Mẹ nó là người đàn bà lắm mồm ở nhà làm việc nội trợ thi thoảng phụ việc vặt cho chồng. Làng tôi toàn làm nghề nông lọt riêng nhà nó làm nghề mộc thành thử mọi người nhìn với vẻ xa lạ. Ngày đó ở làng bố tôi là người có học nhiều nhất lại là đảng viên nên được cử làm chủ tịch xã. Còn mẹ tôi vốn là con gái một cụ đồ ở làng Lâm bên kia sông vừa đẹp vừa nói năng hoạt bát  thành thử được bầu là cán bộ phụ nữ. Gia đình tôi là một gia đình gương mẫu.

More...

ANH ĐI ĐÓN EM

By H À P H Ạ M P H Ú, nhà văn


Anh đi đón em
những tháng năm của anh
                         gửi tiết kiệm lên trời
có đủ bốn mùa lá thắm hoa tươi
có đủ bão giông sấm rền chớp giật
em là mặt trời gieo anh cơn khát
em là trận lụt dìm anh hụt hơi…

More...

Mắt Ngộ Không

By H À P H Ạ M P H Ú, nhà văn

                            
                      Truyện ngắn của Tam Thạch (TQ)- Hà Phạm Phú dịch

Ngộ Không mất khá nhiều thời gian mà vẫn không tìm được việc làm. Không việc làm Ngộ Không bèn đi ngao du khắp nơi. Hôm ấy đang đi lang thang Ngộ Không thấy một người làm xiễc khỉ. Con khỉ thật giỏi nó biết nhào lộn biết làm trò cười và cuối cùng biết cầm bát sắt xin tiền người xem. Rất nhiều người xem ném cho nó tiền xu. Tiếng tiền xu va vào bát làm vang lên những tiếng leng keng Ngộ Không nghe thật thích tai.

More...

Người Trung Quốc và người Hàn Quốc

By H À P H Ạ M P H Ú, nhà văn


Tản văn của Hà Phạm Phú 
                                                                                
          Trung Quốc theo sử sách bắt đầu từ thời Ngũ Đế Hạ Thương... chủ yếu nằm ở lưu vực sông Hoàng rồi không ngừng mở rộng vào các đời sau đó đặc biệt qua các triều đại: Đường Tống Nguyên Minh Thanh lãnh thổ bao trùm phần lớn châu Á. Dân tộc Trung Hoa hình thành và được nhào nặn trong quá trình lịch sử đã làm nên một nền văn minh đặc sắc. Triều Tiên là một nước nhỏ chịu ảnh hưởng sâu sắc nền văn hoá Trung Quốc. Thế nhưng tính cách của người Trung Quốc và người Hàn Quốc thoạt nhìn thấy rất trái ngược nhau. Nhưng...

More...

Trà đạo của tôi

By H À P H Ạ M P H Ú, nhà văn

Trà đạo của tôi
                                                                 Hà Phạm Phú
        Làng Đan Hà của tôi thuộc đất chè nằm trong vùng chè chủ lực của Phú Thọ. Ngày ấy gia đình tôi có mấy hecta chè tôi không nhớ nhưng vẫn nhớ như in những quả đồi chè nằm như bát úp chè đốn theo vụ xanh tăm tắp rất đẹp mắt và cũng nên thơ. Ai đem trăng sáng rải lên đồi chè... Câu thơ của Nguyễn Bính gợi tình biết bao. Nghỉ hè năm lớp năm (hệ phổ thông mười năm) tôi quyết xin với mẹ đi hái chè và gánh chè đi bán để kiếm mấy đồng mua sách. Đứng trên đồi chè dưới cái nắng chang chang đeo một cái rỏ to sau lưng mới biết hái chè khó nhọc thế nào. Đồi chè mênh mông những cây chè bị đốn thấp chỉ cao ngang thắt lưng thi thoảng mới để những cây cao lấy bóng mát để nghỉ giải lao hoặc nghỉ ăn cơm trưa. Hái chè tức là phơi nắng lúc nào cũng ướt sũng mồ hôi. Tiếng là con dân đất chè nhưng ngày đó tôi uống chè thì ít uống nước mưa thì nhiều. Mà uống nước chè cũng như là uống nước mưa mà thôi.
 

More...

Xin với mẹ

By H À P H Ạ M P H Ú, nhà văn

Xin với mẹ

Con đứng một mình
ngôi nhà xưa còn nền đất ấm
những cây keo đang xanh
trên đầu vầng trăng tháng Ba chầm chậm

Hai năm rồi vắng mẹ
con thuyền không kéo buồm chếnh choáng trên sông
thèm nghe tiếng mẹ đuổi gà bới thóc
thèm nghe tiếng mẹ nựng trâu trên đồng

Con côi cút đường dài sa mạc
trái tim héo hon khát đói mỏi mòn
câu chuyện tiên đêm xưa mẹ kể
mở ra mơ sáng rỡ tâm hồn


Con cố sống như mẹ hằng mong đợi
hoa bí vàng gia đám chà gai
cây vải chua trước nhà tu hú kêu đỏ trái
cỏ trong vườn mưa nắng dẻo dai

Con cố đi con đường mẹ chưa đặt bước
vượt đèo cao suối sâu
con cố học những gì chưa biết
lấy tình yêu rịt vết thương đau

Mẹ ơi cho con kể về người con gái
trời sinh tóc dài và đôi mắt nâu
con đã ngã vào nàng như ngã vào lòng mẹ
trái tim tựa mới yêu đầu

Con muốn xin mẹ một điều
như vẫn xin mẹ mỗi lần mắc lỗi
mường tuợng thấy nụ cười buồn
và vòng tay mẹ ôm con...

                    Đan Hà trước rằm tháng Ba
 

More...

Mẹ

By H À P H Ạ M P H Ú, nhà văn

Mẹ

Những năm cuối cùng
Mẹ chỉ còn ngồi hiên nhà nhìn ra cánh đồng
Có thửa ruộng mẹ cả đời cấy gặt
Bòn mót sau thuế sưu cướp giật
Sau lũ mưa nắng trời
Hạt thóc lấm phù sa như hạt vàng mười
Gieo ánh sáng mặt người đói khát

More...